VN-Index: %

GTGD : tỷ VNĐ

HNX-Index: %

GTGD : tỷ VNĐ

Trang tin tổng hợp tài chính Việt Nam

Thư gửi ông Triệu Tài Vinh, Bí thư tỉnh ủy Hà Giang

Trước hết, tôi xin nói rõ là tôi chưa từng biết ông, chỉ từ sau khi vụ nâng điểm ở ngay cái tỉnh ông làm bí thư, vô cùng gây bức xúc cho dư luận nên tôi mới biết đến tên ông.
20:00 25/05/2019

 

Tôi cũng không cho rằng việc gánh lấy trọng trách mà “Đảng và nhân dân Hà Giang giao phó” cho ông có liên quan gì đến việc thi cử của con cháu của ông. Chuyện đó như ông nói, “dư luận đã phán xét xong rồi”. Như cái cách nói của ông, thì ông đã “lọt qua truông” với vụ việc 114 thí sinh được nâng điểm bất thường, trong đó có cả con gái ông, và 5 bị can đã bị khởi tố xảy ra trên địa bàn tỉnh, nơi ông đứng đầu và chịu trách nhiệm toàn diện!

Tôi chỉ muốn đề cập đến những câu mà ông phát ngôn trong buổi thảo luận tại tổ đại biểu Quốc hội vào chiều 24.5 về dự án luật Sửa đổi, bổ sung một số điều của Luật Cán bộ, công chức và luật Viên chức. Sở dĩ tôi nói đến chuyện này, là bởi ông đã nêu lên một ý kiến (dù chỉ là ý kiến thảo luận) đụng đến một vấn đề vô cùng quan trọng, thậm chí có thể coi là sống còn của Đảng, mà lãnh đạo Đảng và Nhà nước trong nhiều kỳ Hội nghị Trung ương thời gian qua đã đưa ra với một quyết tâm sắt đá, để rồi quán triệt rất cao và đem ra phổ biến trong toàn thể các cấp ủy Đảng các cấp, từ cơ sở đến Trung ương.

Đó là vấn đề con người!

Ông nói rằng, việc xử lý kỷ luật cán bộ, công chức do dân bầu là rất khó? Ông nói rằng: “Ví dụ, một đồng chí Ủy viên ban chấp hành đảng bộ, tức cấp uỷ viên, là phó chủ tịch hội đồng nhân dân cùng cấp, về mặt đảng thì kỷ luật được, nhưng về mặt chính quyền không kỷ luật được. Riêng chức danh phó chủ tịch hội đồng nhân dân là trong luật Tổ chức hội đồng nhân dân cũng không quy định về xem xét hình thức kỷ luật. Có đưa ra kỳ họp hay không hay đưa ra Thường vụ Quốc hội?” (trích nguyên văn trên Báo Thanh Niên ngày 24.5.2019)

Theo thiển nghĩ của tôi hiểu về ý của ông, thì ông cho rằng những đại biểu HĐND, hoặc các vị mang chức trách là các trưởng phó các ban của HĐND, Phó Chủ tịch HĐND hoặc Chủ tịch HĐND, một khi vi phạm thì với cương vị là người đứng đầu một tổ chức Đảng thì không thể nào “đụng chạm” được, vì những vị ấy là do “dân bầu”, là đại diện cho tiếng nói của dân ở các địa phương, cũng như sự hiện diện của các vị ấy là bởi từ lá phiếu của dân, dành một sự tín nhiệm cho họ mà không gạch bỏ họ trong kỳ bầu cử.

Nhưng, ngoài việc do dân bầu, ông quên mất một điều, như ông nói ở vế trước của câu trích dẫn trên đây, họ cũng là “Ủy viên ban chấp hành đảng bộ, tức cấp ủy viên”, thì với cương vị là người đứng đầu Đảng bộ của một tỉnh, đồng thời là một đại biểu HĐND, tại sao ông lại không thể đưa ra trước HĐND theo quy chế đề nghị “miễn nhiệm” chức danh đại biểu, rồi sau đó thực hiện các bước xử lý vi phạm, thi hành kỷ luật người vi phạm theo nguyên tắc “Đảng lãnh đạo toàn diện” và sau đó là chỉ đạo các cơ quan tố tụng thực hiện các bước theo pháp luật?

Điều này,không chỉ ở phạm vi một cơ quan HĐND cấp cơ sở, cấp tỉnh mà đối với các Đại biểu Quốc hội, cũng không phải là chưa có tiền lệ. Bởi, trong thực tế, với cơ chế của chế độ hiện tại, việc miễn nhiệm các Đại biểu Quốc hội, rồi sau đó đưa ra thi hành kỷ luật các sai phạm là đã diễn ra, và ngày càng cho thấy đó là một cách “hành xử” quyết liệt để gây dựng lại niềm tin trong nhân dân, theo như lời lãnh đạo cao cấp của Đảng rất nhiều lần nói, là “không có vùng cấm”.

Cũng theo lời ông, ở Hà Giang, đã từng có chuyện “lẽ ra đã kỷ luật một tỉnh ủy viên, phó chủ tịch hội đồng nhân dân tỉnh, nhưng vừa rồi xem xét không cách nào kỷ luật được cả. Đưa ra kỳ họp thì kỳ họp không có quy định là kỷ luật, chỉ có bầu lên chứ không có kỷ luật. Chỉ có miễn nhiệm thôi chứ không có kỷ luật”. Nói theo kiểu ấy, thì có nghĩa là nếu ai đó có sai phạm, mà nằm trong guồng máy HĐND thì không thể kỷ luật, vì luật chưa có quy định, mà chỉ “miễn nhiệm”? Vậy thì tại sao không “miễn nhiệm” trước, rồi tiếp đến là thi hành kỷ luật, theo các quy định hiện hành. Cũng theo cách nói của ông, chả lẽ lại bó tay với những hành vi sai phạm đối với “những người đại diện cho tiếng nói của dân”? Đại diện cho dân mà sai phạm thì còn tư cách gì để đại diện? Và phải chăng, điều ông phát ngôn ra như vậy là bao hàm luôn cả chuyện, khi đã “nấp” vào trong cái cụm từ mỹ miều “đại diện cho dân”, là an toàn, là “vùng cấm” không ai có thể động vào?

Tôi rất tin vào những lá phiếu của dân trong các kỳ bầu cử, nếu thật sự không có sự “cơ cấu” của tổ chức, của các động thái “bá vai bá cổ anh anh tôi tôi”. Nhưng, có một điều là tôi không tin được ở những hành xử và phát ngôn như của ông với báo chí về việc kỷ luật cán bộ. Một cách nói ngược để lấp liếm những hành vi sai phạm của ai đó đứng trong hàng ngũ của những đại biểu của dân, vốn hầu hết đều làm công tác kiêm nhiệm.

Tôi cũng rất tin sự lấp liếm ấy của ông khi đề cập đến việc kỷ luật cán bộ, sẽ không thể che mắt được sự quyết tâm làm trong sạch nội bộ của Đảng cũng như của những tổ chức mà Đảng luôn lãnh đạo sâu sát như HĐND các cấp, và cao nhất là Quốc hội. Để rồi, từ sự quyết tâm đó của Đảng, nhân dân có niềm tin hơn vào những đại biểu mà họ bầu ra.

Tôi tin như vậy!

*Bài viết thể hiện văn phong và góc nhìn của tác giả, một người dân ở TP.HCM.

Theo Thanh Niên